Sống trên đời phải có gì làm, có ai đó để yêu và có một cái gì đó để hy vọng…“
Scor yêu MU từ bao giờ nhỉ ? có lẽ đã từ lâu lắm rồi. Khi mà Beckham còn mang số áo 24 của MU, từ cái thời mà Kancheskiv ghi 4 bàn trong 1 trận Derby thành Manchester. Những năm học cấp 1 đã bị mê hoặc bởi những cú đan bóng giữa Cantona + Giggs, đã từng khóc khi MU bị Blackburn cướp chức vô địch ở vòng đấu cuối cùng năm 1995, sau một mùa bóng có nhiều biến động – nhất là cú kungfu đi vào lịch sử bóng đá của King Eric vào 1 CDV của Crystyal Palace. Lớn lên tý nữa thì cặp phối hợp hợp Hoàng Kim Yorke – Cole, màn solo qua 4 hậu về Arsenal của Giggs ở BK FA Cup hay trận chung kết kinh điển năm 1999 trên thánh đường Noucamp, nơi Peter Smeichel giương cao chiếc cúp cùng với Keano – Scholesy trong bộ complet chỉnh chu vì bị treo giò ở trận CK.

Và mới chỉ cách đây 1 năm thôi, trong một đêm mưa ở Luznhisky, một trận chung kết có cả máu (Paul Scholes) và nước mắt (Ronaldo) đã in sâu trong tâm của Scor về 1 MU mạnh mẽ, kiên cường, bản lĩnh và bất khuất.


không chỉ ác mộng với Scor, mà còn là cơn ác mộng với đại đa số các anh em thuộc “Hội cá độ” nói riêng, cũng như những cột cán của 4rum nói chung. Một cơn ác mộng mà khi tỉnh dậy, ước gì nó chỉ là giấc mơ
. Vâng, một giấc mơ mà tất cả các anh em đều mơ, đó là thấy tài khoản của mình thêm vào vài chữ số, là khẩu hiệu ” Diệt nhà cái”, hay nói tóm lại trong 4 chữ, ước mơ làm giàu !!! 
(Vô địch CL 1999 ở phút 90+3
) Inter chưa bao giờ và sau đêm nay có lẽ là không bao giờ là một đội bóng mà Scor yêu thích
. Thế nhưng cuộc sống nó lại trớ trêu đến mức mà Scor và đa số anh em đều có chung 1 giấc mơ, giấc mơ đấy lại được đặt vào Inter Milan
, đặt vào những bước chạy của Zlatan, của Zanetti, của Viera, của Cambiasso, của Figo, của Balotelli
….. Đến lúc này có lẽ gối đã mỏi, chân đã chùn, hành quân đến sân Sao Paulo với niềm tin và hy vọng của hàng nghìn nghìn “tipsters” của Ryuuroden cũng như trên toàn thế giới, với gánh nặng -1/2 được nhà cái vô lương tâm của forum đẩy lên thành -1 với cùng tỷ lệ
. Các cầu thủ của Inter đã không thể làm gì hơn là ra về với thật bại tủi hổ, kéo theo là giấc mơ, vâng, một lần nữa lại là giấc mơ đổi đời của các anh em Ryuuroden, đổ sụp như bức tường Berlin sau 1 đêm vậy
. Mourinho thất thần trên băng ghế chỉ đạo
, Ibrahim lặng người nhìn về xa xăm
, đến những chiến binh già dặn như Zanetti hay Cambiasso cũng không nói nên lời
đủ hiểu tất cả.