datkovy
02-12-2009, 10:12 PM
trong khi chờ đợi bản tiếng việt do RT làm thì đọc tạm bản spoiler của sự trả thù.:-082-:
[Only Registered Users Can See Links]
2 năm sau trận xích bích, 1 lần nữa phải đối mặt Chu Du - mang tính lịch sử.
[Only Registered Users Can See Links]
tâm hồn và thể xác đang trưởng thành! tâm niệm của shiro cũng ....?
Kinh Châu,Tương Dương thành.
[Only Registered Users Can See Links]
kokichi: Lã Liệt ,
quân Ngô như thế nào rồi?
lã liệt: sau khi bị dừng chân,chúng đã rút khỏi Nghi Thành,
giờ chúng đang tiến về hướng băc.
kokichi: chúng đã cắm quân gần Tương Dương khoảng 2 ngày đường.
còn về phía công sự đã hoàn tất chưa?
lã liệt: hiện đang tiến hành thuận lợi?
vả lại địa hình tự nhiên của Tương Dương cũng rất thuận lợi.
phía bắc thì rải rác sẵn một số con hào.
[Only Registered Users Can See Links]
3 hướng Đông, Tây, Bắc là con sông hộ thành rộng đến vài trăm bộ đề phòng quân địch bao vây (ở đây chỉ con kênh bao bọc xung quanh thành nhằm nhiệm vụ ngăn chặn quân địch áp sát tường thành).
xung quanh thành đã được quân đội bao vây.
Bộ binh và kị binh địch có tấn công cũng sẽ bị chặn lại trước tường thành.
Giả dụ 10 vạn quân Ngô có tấn công đến đây.
thì thành này cũng không thể sụp đổ.
kokichi: chỉ quân Ngô không thôi thì được.
tuy nhiên....
[Only Registered Users Can See Links]
lã liệt: Trọng Đạt à.
kokichi: đúng vậy.
cái tên Lôi
là thuộc hạ của Trọng Đạt...
lã liệt: quân trọng đạt đang đến kinh châu
chúng ta không nên bỏ sót
Giả dụ quan Ngô và quân Trọng Đạt liên thủ tấn công thành này
thì với sự vững chắc của thành này, chúng ta cũng không thể vô sự.
tuy muốn biết khuynh hướng của quân trọng đạt nhưng dù tra tấn vẫn vô dụng.
lòng trung thành của hắn lần đầu tôi mới gặp.
[Only Registered Users Can See Links]
ừ
thật vậy
Tại Phòng Tra Khảo
[Only Registered Users Can See Links]
tra khảo quân 1: nói (ha a ha a - thở hồng hộc)
quân đội của các ngươi đang ẩn nấp ở đâu.
[Only Registered Users Can See Links]
Lôi: sao thở nặng nề vậy.
người đã mệt rồi,cần giúp đỡ không
[Only Registered Users Can See Links]
tra khảo quân 1: (ha a ha a ) cái gì,thằng nhóc thật là ương ngạnh.
hãy nhận chìm nó mau!
tra khảo quân 2 : vâng
[Only Registered Users Can See Links]
Lôi: ku ku
thật là buôn cười.
sau cánh cửa phòng tra khảo.
Nhất Luân: Lôi .....
Tại Phòng của Liên Hoa.
Du kì: yoo
lien hoa, cô cảm thấy thế nào rồi
liên hoa: du kì à
có chuyện gì vậy
du kì: này này
tôi cất công đến thăm cô vậy mà
liên hoa: vậy sao?
tuy nhiên tôi đã khoẻ rồi.
du kì: khoẻ thật à
vạn nhất vết thương
bị chấn động lại thì sao
liên hoa: cũng có thể
[Only Registered Users Can See Links]
tôi lúc nào cũng vậy
mỗi lần tôi muốn giúp kokichi thì ngược lại kokichi phải giúp đỡ tôi
quá hổ thẹn
mạnh....
tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn
Du kì: này
cô nói cái gì vậy
Vũ lực của đại tướng quân biến hoá khôn cùng
tôi đây muốn giúp còn không được nữa là!
[Only Registered Users Can See Links]
cái tên Lôi đó
kết cục vẫn bị đại tướng quân đánh gục đấy thôi.
Liên Hoa: uhm
tuy nhiên, với tôi
[Only Registered Users Can See Links]
tôi đã biết anh ta từ khi còn ốm yếu
càng trở nên mạnh mẽ thì càng nguy hiểm
nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn cảm thấy yên tâm
vả lại anh ta bị cuốn vào các cuộc chiến
(lúc này đang hồi tưởng lại quá khứ - lien hoa :"vì người mà anh ta đã chết " kokichi lúc mới xuất hiện:"tại vì tôi sao?")
Liên hoa: tuyệt đối không muốn chết
sinh mệnh của tôi đã được kéo dài
tôi không muốn đánh mất Từ đại ca
trên hết...là người quan trọng ...
[Only Registered Users Can See Links]
đến đây là hết 10 trang - 1/3 chapter này
vì không có thời gian tạm thời dịch đến đó. nếu mọi người cảm thấy tui dịch được thì ngày mai cuối tuần tui dịch tiếp đoạn còn ....
nhớ thanks nha.
chỉnh sửa ngay 13 tháng 2 lúc 3h30 sáng: đã dịch xong 5 trang tiếp theo, hoàn tất cái phần vò đầu bức tóc
tại cuộc họp
[Only Registered Users Can See Links]
kokichi: cuối cùng, các vị
có ý kiến gì về sự bố trận cho cuộc chiến ngoại thành không?
1 vị tướng lên tiếng: uhm
vị tướng khác: hơn bao giờ hết cuộc quyết chiến với Ngô thật kích thích không chịu nổi. fu ha ha ha!
[Only Registered Users Can See Links]
kokichi: Trương tướng quân
cái chân đã lành chưa ạ?
Trương tướng quân: cơn đau ở đầu gối đã là vết thương cũ
trên chiến trường sẽ không có trở ngại, xin con trai rồng cho biết phương án tác chiến.
[Only Registered Users Can See Links]
trước đây,tên trọng đạt đã sử dụng đến quỷ nhập tràng
chú pháp này lúc bất ngờ thật khó mà cẩn thận được
kokichi:vâng tôi hiểu này.
[Only Registered Users Can See Links]
trương tướng quân: vậy xin nhờ việc này xin nhờ con trai rồng.
diễn biến của nó sẽ ảnh hưởng đến số phận của cuộc chiến này.
kokichi:không nên nói vậy ạ
thật là vinh dự cho tôi khi cùng với trương tướng quân và các vị danh tướng đây hợp tác chiến đấu đáy a
từ tướng quân: nhún nhường vậy con trai rồng.
kokichi: từ tướng quân à
từ tướng quân: sức lực của cậu thì
khi là còn là kẻ thù, chúng tôi đã rõ rồi.
1 tướng quân nói: đúng vậy đấy,chuyện cậu hạ gục 500 quân hổ báo kỵ còn được nhắc đến
vị tướng khác nói: chuyện này cho đến nay đã trở thành truyền thuyết nhưng chỉ việc cậu trở thành đồng minh thôi đã có vai trò kích thích mạnh mẽ với chúng tôi.
lại vị tướng cũ nói: cái tên này chỉ biết sống để chiến đấu thế mà giờ khi nói chuyện đã không còn bị căng thẳng nữa đấy.
từ tướng quân:cái gì, ngươi cũng vậy mà thôi.
kokichi: a ha ha
kiểu này thì không thể từ chối được rồi.
các tướng quân: Chinh Nam Tướng Quân, xin đừng khách khí, hãy ban lệnh cho chúng tôi!
Chúa Quân xin hãy ban lệnh! chúng tôi nguyện phục tùng sứ mạng!
Con trai rồng! người cai quản Kinh Châu ! Chinh Nam Đại Tướng Quân !
Người cũng như Mạnh Đức chủ công, trên sa trường không cần đoái hoài đến thân chúng tôi.
kokichi: Vâng, tôi cám ơn các bạn.
Tôi nguyện đem cái mệnh này đánh cược, cùng mọi người chiến đấu.
Bành Thống: thật quảng đại!
trong con người trẻ tuổi này lại có Nhân Vọng phi thường
Lã Liệt tướng quân: hừm, Nhân Vọng và tuổi tác hoàn toàn không liên quan gì nhau cả.
khoảnh khắc Sinh tử có là bao. hơn hết theo cái tình hình này thì tấm lòng của binh sĩ đã lung lay.
cái này chính là Vương Đạo chăng!
Cái bước tiến này song hành với việc tiến bộ nhưng vẫn có thể là 1 con người hiền lương được sao...!!
phần còn lại đang được tiến hành có lẽ đến sáng mai sẽ có đầy đủ bởi cái phần khó hiểu nhất đã qua.
Ngoài sân:
kokichi: ái liên đang đợi anh à.
ái liên: anh kokichi
ai liên ôm chầm lấy kokichi
kokichi:này này
ái liên: cuộc họp giữa các tướng quân đã kết thúc rồi ạ
kokichi:ái liên biết từ này ah
ái liên:em cũng đã được 9 tuổi rồi
dĩ nhiên biết chút ít rồi.hứ
kokichi:vậy sao,thôi cho anh xin lỗi
vậy là đã 9 tuổi rồi
ái liên cũng đã lớn rồi ha
anh cũng vây
nhưng chưa là người lớn
ái liên: sao lại không phải là người lớn
kokichi: uhm
không phải ý này
dĩ nhiên là người lớn
chỉ là nhất thời cảm thấy vậy.
vì Liên hoa bị đánh gục đã làm anh rất nổi giận
vì thế tả từ lão sư dù nghiêm cấm sử dụng kỹ năng này nhưng quả thật anh vẫn còn thiếu chín chắn
thực sự là
anh không còn mặt mũi gặp lão sư
ái liên: uhm
anh kokichi khi nóng giận trông rất dễ sợ nhỉ
kokichi:cái này anh mới nói đấy thôi
ái liên:nhưng dù anh có đáng sợ hay dễ tính đi nữa.
ái liên vẫn rất thích anh
kokichi:vậy sao
anh vui lắm
ái liên: đã vậy thì anh hãy vui lên đi nào
kokichi: ái da, chuyện đó thì hơi ... bị khó chút
Bộp
Du kì: đại tướng
Ngài phải biết việc này.
kokichi:Du kì ?
Du kì: ngài
ngài
đối với liên hoa
có thật sự yêu thuơng không?
kokichi: hả?
du kì: tôi thật sự yêu liên hoa
nàng là một cô gái tốt
nhưng liên hoa cô ấy
đến chết vẫn yêu đại tướng
Liên hoa ... đã như vậy từ bao lâu rồi!?
xin hãy nói cho tôi biết.tôi sẽ từ bỏ sao!!
kokichi(sững sốt):liên hoa ...
việc làm của tôi đã...?
Từ Tướng quân: du kì ngươi đây rôi!!
Du kì:a,chết rồi!
Từ tướng quân:trong lúc việc quân bận rộn thế này mà ngươi bỏ đi đâu hả
một hạ sĩ như ngươi mà không biết hổ thẹn hả!!
đi mau,phải cho ngươi 1 bài học mới được
DU kì: xin đợi chút. tôi đang nói chuyện với đại tướng mà...
Rầm ặc hự
từ tướng quân: xin lỗi đã làm phiền đại tướng.
kokichi: ai da....này hãy nhẹ tay một chút ...
vậy thực sự....
liên hoa đã
yêu tôi rồi sao...
ai da thật không tưởng tượng nổi
liên hoa: ư ư uuu
tại sao cái tên du kì
hắn ta có thể nói như vậy
hắn ta
nếu là kokichi thì sẽ không có là chuyện điên khùng như vậy
trời ơi
aaaaa. tôi điên mất thôi
tại sao
tôi lại thế này
kokichi
nghĩ về tôi như thế nào nhỉ
tại phòng tra khảo
Lôi: quân tào thật nhu nhược
tra khảo như thế này thấm tháp vào đâu so với mức độ luyện tập của ta
ư
tuy nhiên, ta thật bị thua cái tên con trai rồng.
thật nhục nhã. với vết thương này ta không thể chiến đấu.
bây giờ có nên làm rối loạn thành tương dương này lên
hay là tốt nhất ta nên rút lui
Cộp
Luân:muốn trốn à
Lôi
Lôi: thì ra là bố thương nữ binh
Ngươi muốn ngăn cản ta sao
Luân:Hơi thở bị bình thường
không chỉ bị thương, ngay cả kinh mạch cũng bị con trai rồng làm rối loạn
bao năm rồi vẫn không đổi
vẫn không nhận ra sao?
ta chính là Luân
Lôi:không thể nào
ngươi....chính là người em gái Luân sao
không tin được
Ngươi sống ở đây
Luân: dĩ nhiên
anh trai à
12 năm trước chính tào tháo đã ra lệnh truy sát nhà ta.
Lôi: tào tháo
ngươi
tại sao lại ở trong quân Tào
thật sự quân tào
tào tháo ngươi là kẻ thù của huynh muoi ta
Phụ thân của chúng ta, Lữ bố đã bị ngươi giết chết
người là kẻ thù của ta
Luân:(hoảng sợ,bàng hoàng) Lôi
đắng sau cánh cửa.
Lã Liệt: cái gì
con của Lữ Bố đây sao?
END
chapter 183: 1 bí mật kinh thiên đã sáng tỏ
chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ khiến huynh muội chia lĩa!?
[Only Registered Users Can See Links]
2 năm sau trận xích bích, 1 lần nữa phải đối mặt Chu Du - mang tính lịch sử.
[Only Registered Users Can See Links]
tâm hồn và thể xác đang trưởng thành! tâm niệm của shiro cũng ....?
Kinh Châu,Tương Dương thành.
[Only Registered Users Can See Links]
kokichi: Lã Liệt ,
quân Ngô như thế nào rồi?
lã liệt: sau khi bị dừng chân,chúng đã rút khỏi Nghi Thành,
giờ chúng đang tiến về hướng băc.
kokichi: chúng đã cắm quân gần Tương Dương khoảng 2 ngày đường.
còn về phía công sự đã hoàn tất chưa?
lã liệt: hiện đang tiến hành thuận lợi?
vả lại địa hình tự nhiên của Tương Dương cũng rất thuận lợi.
phía bắc thì rải rác sẵn một số con hào.
[Only Registered Users Can See Links]
3 hướng Đông, Tây, Bắc là con sông hộ thành rộng đến vài trăm bộ đề phòng quân địch bao vây (ở đây chỉ con kênh bao bọc xung quanh thành nhằm nhiệm vụ ngăn chặn quân địch áp sát tường thành).
xung quanh thành đã được quân đội bao vây.
Bộ binh và kị binh địch có tấn công cũng sẽ bị chặn lại trước tường thành.
Giả dụ 10 vạn quân Ngô có tấn công đến đây.
thì thành này cũng không thể sụp đổ.
kokichi: chỉ quân Ngô không thôi thì được.
tuy nhiên....
[Only Registered Users Can See Links]
lã liệt: Trọng Đạt à.
kokichi: đúng vậy.
cái tên Lôi
là thuộc hạ của Trọng Đạt...
lã liệt: quân trọng đạt đang đến kinh châu
chúng ta không nên bỏ sót
Giả dụ quan Ngô và quân Trọng Đạt liên thủ tấn công thành này
thì với sự vững chắc của thành này, chúng ta cũng không thể vô sự.
tuy muốn biết khuynh hướng của quân trọng đạt nhưng dù tra tấn vẫn vô dụng.
lòng trung thành của hắn lần đầu tôi mới gặp.
[Only Registered Users Can See Links]
ừ
thật vậy
Tại Phòng Tra Khảo
[Only Registered Users Can See Links]
tra khảo quân 1: nói (ha a ha a - thở hồng hộc)
quân đội của các ngươi đang ẩn nấp ở đâu.
[Only Registered Users Can See Links]
Lôi: sao thở nặng nề vậy.
người đã mệt rồi,cần giúp đỡ không
[Only Registered Users Can See Links]
tra khảo quân 1: (ha a ha a ) cái gì,thằng nhóc thật là ương ngạnh.
hãy nhận chìm nó mau!
tra khảo quân 2 : vâng
[Only Registered Users Can See Links]
Lôi: ku ku
thật là buôn cười.
sau cánh cửa phòng tra khảo.
Nhất Luân: Lôi .....
Tại Phòng của Liên Hoa.
Du kì: yoo
lien hoa, cô cảm thấy thế nào rồi
liên hoa: du kì à
có chuyện gì vậy
du kì: này này
tôi cất công đến thăm cô vậy mà
liên hoa: vậy sao?
tuy nhiên tôi đã khoẻ rồi.
du kì: khoẻ thật à
vạn nhất vết thương
bị chấn động lại thì sao
liên hoa: cũng có thể
[Only Registered Users Can See Links]
tôi lúc nào cũng vậy
mỗi lần tôi muốn giúp kokichi thì ngược lại kokichi phải giúp đỡ tôi
quá hổ thẹn
mạnh....
tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn
Du kì: này
cô nói cái gì vậy
Vũ lực của đại tướng quân biến hoá khôn cùng
tôi đây muốn giúp còn không được nữa là!
[Only Registered Users Can See Links]
cái tên Lôi đó
kết cục vẫn bị đại tướng quân đánh gục đấy thôi.
Liên Hoa: uhm
tuy nhiên, với tôi
[Only Registered Users Can See Links]
tôi đã biết anh ta từ khi còn ốm yếu
càng trở nên mạnh mẽ thì càng nguy hiểm
nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn cảm thấy yên tâm
vả lại anh ta bị cuốn vào các cuộc chiến
(lúc này đang hồi tưởng lại quá khứ - lien hoa :"vì người mà anh ta đã chết " kokichi lúc mới xuất hiện:"tại vì tôi sao?")
Liên hoa: tuyệt đối không muốn chết
sinh mệnh của tôi đã được kéo dài
tôi không muốn đánh mất Từ đại ca
trên hết...là người quan trọng ...
[Only Registered Users Can See Links]
đến đây là hết 10 trang - 1/3 chapter này
vì không có thời gian tạm thời dịch đến đó. nếu mọi người cảm thấy tui dịch được thì ngày mai cuối tuần tui dịch tiếp đoạn còn ....
nhớ thanks nha.
chỉnh sửa ngay 13 tháng 2 lúc 3h30 sáng: đã dịch xong 5 trang tiếp theo, hoàn tất cái phần vò đầu bức tóc
tại cuộc họp
[Only Registered Users Can See Links]
kokichi: cuối cùng, các vị
có ý kiến gì về sự bố trận cho cuộc chiến ngoại thành không?
1 vị tướng lên tiếng: uhm
vị tướng khác: hơn bao giờ hết cuộc quyết chiến với Ngô thật kích thích không chịu nổi. fu ha ha ha!
[Only Registered Users Can See Links]
kokichi: Trương tướng quân
cái chân đã lành chưa ạ?
Trương tướng quân: cơn đau ở đầu gối đã là vết thương cũ
trên chiến trường sẽ không có trở ngại, xin con trai rồng cho biết phương án tác chiến.
[Only Registered Users Can See Links]
trước đây,tên trọng đạt đã sử dụng đến quỷ nhập tràng
chú pháp này lúc bất ngờ thật khó mà cẩn thận được
kokichi:vâng tôi hiểu này.
[Only Registered Users Can See Links]
trương tướng quân: vậy xin nhờ việc này xin nhờ con trai rồng.
diễn biến của nó sẽ ảnh hưởng đến số phận của cuộc chiến này.
kokichi:không nên nói vậy ạ
thật là vinh dự cho tôi khi cùng với trương tướng quân và các vị danh tướng đây hợp tác chiến đấu đáy a
từ tướng quân: nhún nhường vậy con trai rồng.
kokichi: từ tướng quân à
từ tướng quân: sức lực của cậu thì
khi là còn là kẻ thù, chúng tôi đã rõ rồi.
1 tướng quân nói: đúng vậy đấy,chuyện cậu hạ gục 500 quân hổ báo kỵ còn được nhắc đến
vị tướng khác nói: chuyện này cho đến nay đã trở thành truyền thuyết nhưng chỉ việc cậu trở thành đồng minh thôi đã có vai trò kích thích mạnh mẽ với chúng tôi.
lại vị tướng cũ nói: cái tên này chỉ biết sống để chiến đấu thế mà giờ khi nói chuyện đã không còn bị căng thẳng nữa đấy.
từ tướng quân:cái gì, ngươi cũng vậy mà thôi.
kokichi: a ha ha
kiểu này thì không thể từ chối được rồi.
các tướng quân: Chinh Nam Tướng Quân, xin đừng khách khí, hãy ban lệnh cho chúng tôi!
Chúa Quân xin hãy ban lệnh! chúng tôi nguyện phục tùng sứ mạng!
Con trai rồng! người cai quản Kinh Châu ! Chinh Nam Đại Tướng Quân !
Người cũng như Mạnh Đức chủ công, trên sa trường không cần đoái hoài đến thân chúng tôi.
kokichi: Vâng, tôi cám ơn các bạn.
Tôi nguyện đem cái mệnh này đánh cược, cùng mọi người chiến đấu.
Bành Thống: thật quảng đại!
trong con người trẻ tuổi này lại có Nhân Vọng phi thường
Lã Liệt tướng quân: hừm, Nhân Vọng và tuổi tác hoàn toàn không liên quan gì nhau cả.
khoảnh khắc Sinh tử có là bao. hơn hết theo cái tình hình này thì tấm lòng của binh sĩ đã lung lay.
cái này chính là Vương Đạo chăng!
Cái bước tiến này song hành với việc tiến bộ nhưng vẫn có thể là 1 con người hiền lương được sao...!!
phần còn lại đang được tiến hành có lẽ đến sáng mai sẽ có đầy đủ bởi cái phần khó hiểu nhất đã qua.
Ngoài sân:
kokichi: ái liên đang đợi anh à.
ái liên: anh kokichi
ai liên ôm chầm lấy kokichi
kokichi:này này
ái liên: cuộc họp giữa các tướng quân đã kết thúc rồi ạ
kokichi:ái liên biết từ này ah
ái liên:em cũng đã được 9 tuổi rồi
dĩ nhiên biết chút ít rồi.hứ
kokichi:vậy sao,thôi cho anh xin lỗi
vậy là đã 9 tuổi rồi
ái liên cũng đã lớn rồi ha
anh cũng vây
nhưng chưa là người lớn
ái liên: sao lại không phải là người lớn
kokichi: uhm
không phải ý này
dĩ nhiên là người lớn
chỉ là nhất thời cảm thấy vậy.
vì Liên hoa bị đánh gục đã làm anh rất nổi giận
vì thế tả từ lão sư dù nghiêm cấm sử dụng kỹ năng này nhưng quả thật anh vẫn còn thiếu chín chắn
thực sự là
anh không còn mặt mũi gặp lão sư
ái liên: uhm
anh kokichi khi nóng giận trông rất dễ sợ nhỉ
kokichi:cái này anh mới nói đấy thôi
ái liên:nhưng dù anh có đáng sợ hay dễ tính đi nữa.
ái liên vẫn rất thích anh
kokichi:vậy sao
anh vui lắm
ái liên: đã vậy thì anh hãy vui lên đi nào
kokichi: ái da, chuyện đó thì hơi ... bị khó chút
Bộp
Du kì: đại tướng
Ngài phải biết việc này.
kokichi:Du kì ?
Du kì: ngài
ngài
đối với liên hoa
có thật sự yêu thuơng không?
kokichi: hả?
du kì: tôi thật sự yêu liên hoa
nàng là một cô gái tốt
nhưng liên hoa cô ấy
đến chết vẫn yêu đại tướng
Liên hoa ... đã như vậy từ bao lâu rồi!?
xin hãy nói cho tôi biết.tôi sẽ từ bỏ sao!!
kokichi(sững sốt):liên hoa ...
việc làm của tôi đã...?
Từ Tướng quân: du kì ngươi đây rôi!!
Du kì:a,chết rồi!
Từ tướng quân:trong lúc việc quân bận rộn thế này mà ngươi bỏ đi đâu hả
một hạ sĩ như ngươi mà không biết hổ thẹn hả!!
đi mau,phải cho ngươi 1 bài học mới được
DU kì: xin đợi chút. tôi đang nói chuyện với đại tướng mà...
Rầm ặc hự
từ tướng quân: xin lỗi đã làm phiền đại tướng.
kokichi: ai da....này hãy nhẹ tay một chút ...
vậy thực sự....
liên hoa đã
yêu tôi rồi sao...
ai da thật không tưởng tượng nổi
liên hoa: ư ư uuu
tại sao cái tên du kì
hắn ta có thể nói như vậy
hắn ta
nếu là kokichi thì sẽ không có là chuyện điên khùng như vậy
trời ơi
aaaaa. tôi điên mất thôi
tại sao
tôi lại thế này
kokichi
nghĩ về tôi như thế nào nhỉ
tại phòng tra khảo
Lôi: quân tào thật nhu nhược
tra khảo như thế này thấm tháp vào đâu so với mức độ luyện tập của ta
ư
tuy nhiên, ta thật bị thua cái tên con trai rồng.
thật nhục nhã. với vết thương này ta không thể chiến đấu.
bây giờ có nên làm rối loạn thành tương dương này lên
hay là tốt nhất ta nên rút lui
Cộp
Luân:muốn trốn à
Lôi
Lôi: thì ra là bố thương nữ binh
Ngươi muốn ngăn cản ta sao
Luân:Hơi thở bị bình thường
không chỉ bị thương, ngay cả kinh mạch cũng bị con trai rồng làm rối loạn
bao năm rồi vẫn không đổi
vẫn không nhận ra sao?
ta chính là Luân
Lôi:không thể nào
ngươi....chính là người em gái Luân sao
không tin được
Ngươi sống ở đây
Luân: dĩ nhiên
anh trai à
12 năm trước chính tào tháo đã ra lệnh truy sát nhà ta.
Lôi: tào tháo
ngươi
tại sao lại ở trong quân Tào
thật sự quân tào
tào tháo ngươi là kẻ thù của huynh muoi ta
Phụ thân của chúng ta, Lữ bố đã bị ngươi giết chết
người là kẻ thù của ta
Luân:(hoảng sợ,bàng hoàng) Lôi
đắng sau cánh cửa.
Lã Liệt: cái gì
con của Lữ Bố đây sao?
END
chapter 183: 1 bí mật kinh thiên đã sáng tỏ
chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ khiến huynh muội chia lĩa!?